Hướng dẫn tạo Form đăng ký và thu thập khách hàng tiềm năng
Back To BlogsTheo một nghiên cứu của Hubspot, chỉ cần giảm form từ 4 trường xuống còn 3 trường, tỷ lệ người hoàn thành có thể tăng lên đến 50%. Không thay đổi thiết kế, không viết lại nội dung trang, không chạy thêm quảng cáo — chỉ bỏ bớt một ô. Con số đó lần đầu tôi đọc thấy khó tin. Nhưng càng nhìn lại cách mình dùng web thì càng thấy đúng. Mỗi ô trong form là một lần người dùng tự hỏi: "Tôi có thực sự muốn cho họ biết điều này không?" Thêm một ô là thêm một lần câu hỏi đó xuất hiện — và mỗi lần là một cơ hội để họ quyết định thôi, đóng tab lại.
Đối với trang chungkhoan.ezyplatform.com do tôi tự xây trên EzyPlatform thì website đã có form tư vấn khá đầy đủ — họ tên, số điện thoại, email, mức kinh nghiệm, nhu cầu tư vấn, mức vốn dự kiến và nội dung cần tư vấn. Đó là form của người muốn phục vụ thật tốt. Nhưng đôi khi phục vụ thật tốt và giúp người dùng thực sự điền xong form là hai việc khác nhau. Bài viết này tôi muốn chia sẻ cách suy nghĩ về form — không phải là thiết kế form đẹp, mà là thiết kế form để người ta thực sự điền.
Form nên hỏi những gì?
Đã bao giờ bạn tự hỏi rằng trong 1 trang website thì nên có Form gì và những Form đó sẽ có những câu hỏi như nào để có thể thấy được sự chuyển đổi thông qua hành động điền thông tin vào Form của người đọc. Câu trả lời ở đây thì Form không phải là "hỏi tất cả những gì bạn cần biết". Câu trả lời đúng hơn là: hỏi đúng những gì bạn cần để bước tiếp theo có thể xảy ra.
Bước tiếp theo ở đây là gì? Với form tư vấn trên chungkhoan.ezyplatform.com, bước tiếp theo là gọi điện hoặc nhắn tin lại cho người dùng để hẹn lịch tư vấn. Vậy thì thứ thực sự cần để bước đó xảy ra là: tên và số điện thoại — không cần gì thêm.
Mọi trường khác trong form — email, mức kinh nghiệm, mức vốn dự kiến, nội dung cần tư vấn — đều là thông tin hữu ích, nhưng không phải thông tin cần thiết để cuộc gọi đầu tiên có thể diễn ra. Những thông tin đó hoàn toàn có thể thu thập trong buổi tư vấn, khi người dùng đã tin tưởng đủ để chia sẻ.

Cách tôi hay phân loại trước khi thiết kế form là chia thành ba nhóm:
- Thông tin cần thiết để liên lạc được — tên, số điện thoại hoặc email. Không có cái này thì bước tiếp theo không thể xảy ra. Luôn hỏi.
- Thông tin giúp chuẩn bị tốt hơn cho cuộc trò chuyện — mức kinh nghiệm, nhu cầu cụ thể. Hữu ích, nhưng có thể hỏi sau. Chỉ giữ lại nếu form đang hướng đến người dùng đã có đủ niềm tin để chia sẻ — ví dụ form ở cuối một trang sản phẩm chi tiết, sau khi họ đã đọc đủ nội dung.
- Thông tin tốt cho hệ thống nhưng không cần thiết cho người dùng — mức vốn dự kiến, phân khúc khách hàng, nguồn biết đến. Loại bỏ khỏi form, thu thập bằng cách khác sau khi đã có liên hệ ban đầu.
Bao nhiêu trường là đủ?
Vậy thì đối với 1 Form đúng chuẩn marketing thì nên có bao nhiều trường thông tin là vừa đủ. Câu trả lời ở đây là không có con số cố định. Nhưng có một cách kiểm tra đơn giản chính là đọc lại từng trường trong form và tự hỏi — "Nếu thiếu trường này, tôi có còn liên hệ lại được với người dùng không?". Nếu có, trường đó không cần thiết ở bước này.
Một cách khác để nhìn vào đây là nghĩ về mức độ tin tưởng tại thời điểm người dùng gặp form. Người vừa đọc xong một bài blog và lần đầu thấy form tư vấn — mức tin tưởng của họ với trang còn thấp. Họ chưa biết bạn là ai, chưa biết điền vào đây thì chuyện gì xảy ra tiếp theo. Yêu cầu họ điền 7 trường ở giai đoạn đó là đang đòi hỏi quá nhiều từ một người còn đang dè dặt.
Ngược lại, người vừa đọc xong trang chi tiết một cuốn sách, đã đọc lộ trình học, đã dùng thử công cụ — mức tin tưởng của họ cao hơn nhiều. Form 4–5 trường ở cuối hành trình đó sẽ cảm thấy hợp lý, không nặng nề. Nên thiết kế theo mức tin tưởng, không phải theo số trường bạn muốn thu thập:
| Vị trí form | Mức tin tưởng | Số trường phù hợp |
|---|---|---|
| Cuối bài blog | Thấp | 2–3 trường |
| Trang chủ / popup | Trung bình | 3–4 trường |
| Cuối trang sản phẩm chi tiết | Cao | 4–5 trường |
| Form tư vấn chuyên sâu | Rất cao | 5–7 trường |
Form ngắn hay dài?
Sau khi đã xác định được các trường thông tin trong 1 Form thì việc cần xử lý tiếp theo là nên xây dựng Form ngắn hay dài? Câu trả lời không phải chọn một trong hai. Câu trả lời đúng hơn là: form nên ngắn tại điểm đầu tiên người dùng tiếp xúc, và có thể dài hơn ở những điểm họ đã tin tưởng. Có hai cách tiếp cận phổ biến, mỗi cái phù hợp với một tình huống khác nhau.
- Form một bước — ngắn gọn, hỏi thẳng. Chỉ hỏi những gì cần thiết nhất để bắt đầu liên lạc. Phù hợp khi đặt trong blog, popup, hay cuối trang chủ — nơi người dùng chưa có đủ thông tin về bạn để chia sẻ nhiều. Ưu điểm là tỷ lệ điền cao hơn. Nhược điểm là thông tin bạn nhận được sẽ ít hơn và bạn cần thu thập thêm ở bước tiếp theo.
- Form nhiều bước — chia nhỏ câu hỏi. Thay vì hiện tất cả các trường cùng lúc, chia form thành 2–3 màn hình, mỗi màn chỉ hỏi 2–3 câu. Người dùng cảm thấy từng bước nhỏ dễ làm hơn là nhìn vào một form dài và nản ngay từ đầu. Phù hợp khi bạn cần thu thập nhiều thông tin hơn nhưng vẫn muốn giữ tỷ lệ hoàn thành ở mức chấp nhận được.
Với chungkhoan.ezyplatform.com, form tư vấn hiện tại có 7 trường và hiện tất cả cùng lúc. Cách cải thiện không nhất thiết là xóa bớt trường — mà có thể là chia thành hai bước:
Bước 1 — Thông tin liên hệ: → Họ tên → Số điện thoại → Email [Tiếp theo →] Bước 2 — Để tư vấn tốt hơn cho bạn: → Mức kinh nghiệm hiện tại → Nhu cầu tư vấn → Mức vốn dự kiến → Nội dung cần tư vấn [Gửi yêu cầu tư vấn →]
Lợi ích của cách chia này: người dùng đã điền xong bước 1 thì tâm lý "đã đầu tư rồi, tiếp tục thôi" sẽ giúp họ dễ hoàn thành bước 2 hơn — thay vì nhìn thấy 7 ô ngay từ đầu và quyết định không bắt đầu.
Cách giảm tỷ lệ bỏ form
Người dùng bắt đầu điền form rồi dừng lại giữa chừng — đây là điểm mất chuyển đổi đau nhất vì họ đã có ý định, nhưng rời đi vì lý do kỹ thuật hoặc tâm lý, không phải vì họ thực sự không muốn nữa. Có một vài điểm tôi thấy tạo ra sự khác biệt rõ nhất.

- Nói với người dùng chuyện gì xảy ra sau khi họ nhấp. Ngay dưới nút gửi, thêm một dòng mô tả bước tiếp theo — ví dụ: "Tôi sẽ liên hệ lại trong vòng 24 giờ." Câu đó giải đáp câu hỏi ngầm mà nhiều người đang giữ trong đầu: "Điền xong thì sao? Có ai xem không? Bao giờ thì có phản hồi?" Khi câu hỏi đó được trả lời ngay tại chỗ, người ta bớt ngần ngại hơn trước khi nhấp.
- Đặt nhãn trường bên trên ô nhập, không phải bên trong. Nhãn nằm trong ô (placeholder) sẽ biến mất ngay khi người dùng bắt đầu gõ — và nếu họ quay lại kiểm tra thì không còn biết ô đó yêu cầu gì nữa. Nhãn đặt bên trên ô luôn hiển thị, không bao giờ mất đi.
- Đánh dấu trường bắt buộc một cách rõ ràng. Nếu có trường không bắt buộc, đánh dấu hoặc ghi chú "(không bắt buộc)" ngay cạnh — điều này cho người dùng thấy họ có thể bỏ qua mà form vẫn được gửi. Cảm giác có quyền lựa chọn làm giảm áp lực đáng kể.
- Không hỏi email và số điện thoại cùng lúc nếu chỉ cần một trong hai. Khi cả hai đều xuất hiện, người dùng không hiểu bạn sẽ liên hệ họ bằng kênh nào — và đôi khi sự mơ hồ đó đủ để họ ngừng điền. Quyết định bạn cần cái nào hơn và chỉ hỏi cái đó.
- Không bắt người dùng chứng minh họ không phải robot ngay lần đầu. CAPTCHA ở bước đầu tiên của form — đặc biệt loại nhận diện hình ảnh nhiều vòng — là rào cản tâm lý không nhỏ. Nếu cần chống spam, có cách ít gây khó chịu hơn như honeypot field hoặc xác minh sau khi người dùng đã điền xong.
- Hiển thị thông báo lỗi cụ thể, không chung chung. "Vui lòng điền đầy đủ thông tin" là thông báo lỗi tệ nhất có thể có — vì người dùng không biết mình sai ở đâu. Thay bằng: "Số điện thoại chưa đúng định dạng — vui lòng nhập 10 số." Cụ thể, chỉ đúng chỗ sai, không bắt người dùng tự đoán.
Ghi chú khi triển khai trên EzyPlatform
- Đặt form phiên bản ngắn ở đúng vị trí. Cuối mỗi bài blog và bài học — không phải chỉ ở trang chủ. Người dùng tìm đến trang qua Google thường đến thẳng một bài blog cụ thể, không phải trang chủ. Nếu form chỉ có ở trang chủ, họ sẽ không bao giờ thấy.
- Không nhúng form đầy đủ vào giữa nội dung bài blog. Form đầy đủ 7 trường giữa một bài viết sẽ làm gián đoạn mạch đọc và trông như quảng cáo bị nhét vào. Giữ form đầy đủ cho trang tư vấn riêng — còn trong blog chỉ dùng form ngắn 2 trường kèm link dẫn về trang tư vấn nếu người dùng muốn điền thêm chi tiết.
- Kiểm tra form trên điện thoại trước khi đăng. Phần lớn người dùng đọc blog trên điện thoại. Form nhiều cột hoặc ô nhập quá nhỏ trên màn hình điện thoại là lý do phổ biến khiến người dùng bỏ form dù đã có ý định điền.
- Gửi email xác nhận tự động ngay sau khi form được điền. Nội dung đơn giản thôi — tên người dùng, xác nhận đã nhận yêu cầu, và thời gian dự kiến phản hồi. Email đó không chỉ là thông báo kỹ thuật — nó là tín hiệu đầu tiên cho người dùng thấy rằng có người thực sự đang ở phía bên kia và đã nhận được thông tin của họ.
Kết luận
Form không phải thứ người dùng thích điền. Không ai thức dậy buổi sáng và nghĩ "hôm nay tôi muốn điền một cái form". Họ điền form vì họ muốn thứ gì đó xảy ra ở phía bên kia — được tư vấn, nhận thêm thông tin, hay đơn giản là có người giúp họ giải quyết một vấn đề họ đang gặp.
Nhiệm vụ của form không phải là thu thập dữ liệu. Nhiệm vụ của form là xóa đi rào cản cuối cùng giữa ý định của người dùng và hành động họ thực sự thực hiện.
Khi form được thiết kế đúng — hỏi đúng thứ, đúng lúc, đúng số lượng — người dùng điền không phải vì bị thuyết phục mà vì họ thấy đây là bước tự nhiên tiếp theo trong hành trình của họ. Và đó chính xác là cảm giác bạn muốn họ có.
Nguyễn Thị Quỳnh Mai - Chuyên viên Marketing